Những ngày đầu năm Bính Ngọ 2026, tìm đến trang trại ngựa Saigon Farm Horse (phường Chánh Hưng, TPHCM), chúng tôi không khỏi bất ngờ. Giữa nhịp sống đô thị ồn ào, nơi đây lại giữ được một khoảng lặng hiếm hoi, nơi tiếng vó ngựa gõ đều trên nền đất, hòa cùng tiếng hí vang lên như nhịp thở chậm rãi của thời gian.
Mỗi chú ngựa là một câu chuyện
Chủ nhân của trang trại là anh Lê Tiến Tông (sinh năm 1977), người đàn ông có hơn bốn thập niên gắn bó với loài vật được xem là biểu tượng của sức mạnh và sự trung thành.
Với anh, ngựa không chỉ là vật nuôi hay phương tiện mưu sinh, mà còn là ký ức, là sợi dây kết nối các thế hệ trong gia đình, từ đời ông ngoại, đến cậu ruột và nay anh là người kế thừa.
Tuổi thơ của anh Tông gắn với những chuyến thồ đá, kéo cây trên các tuyến đường từ Lê Minh Xuân về Bà Hom, nơi vó ngựa in dấu trên từng con dốc. Con đường mưu sinh hết sức gian khó.
Hơn 40 năm trôi qua, dù bôn ba mưu sinh với nhiều công việc khác nhau nhưng sân nhà anh chưa bao giờ thiếu bóng dáng những chú ngựa. Đam mê ấy ngấm vào máu thịt, trở thành một phần không thể tách rời trong cuộc đời anh.

Anh Lê Tiến Tông đang cho ngựa ăn
Anh cho biết khoảng 25 năm trước, anh đã bắt đầu đầu tư bài bản vào việc nuôi và huấn luyện ngựa, không chỉ phục vụ du lịch hay cưỡi trải nghiệm, mà còn hướng đến huấn luyện ngựa đua chuyên nghiệp. Hiện trang trại đang chăm sóc khoảng 30 con ngựa với nhiều dòng giống khác nhau, từ ngựa nội thuần chủng đến ngựa lai từ Anh, Úc.
"Ở Saigon Farm Horse, mỗi chú ngựa đều có một "câu chuyện" riêng. Có con khỏe mạnh, được huấn luyện để phục vụ du lịch, chụp ảnh, tập cưỡi. Nhưng cũng có những con bị chấn thương, rối loạn tâm lý hoặc từng bị bỏ rơi, được đưa về đây để điều trị, phục hồi" – anh Tông nói.
Với anh, làm nài ngựa không đơn thuần là ngồi lên lưng và điều khiển. Đó là nghệ thuật của sự thấu hiểu. "Ngựa cũng có cảm xúc như con người. Mỗi con đều có tính cách riêng nên tôi đặt tên cho từng con, trò chuyện và vuốt ve hằng ngày để hiểu chúng" - anh Tông chia sẻ.
Không chỉ là một nài ngựa dày dạn kinh nghiệm, anh Tông còn được nhiều người ví như "bác sĩ ngựa". Anh hiểu từng nhịp bước, hơi thở của loài vật vừa mạnh mẽ nhưng cũng rất nhạy cảm này. Chế độ chăm sóc tại trang trại được kết hợp giữa kinh nghiệm dân gian và phương pháp khoa học, giúp những chú ngựa luôn khỏe mạnh và giữ được phong độ tốt nhất.

Anh Lê Tiến Tông và bé Sophie
Kỳ vọng vực dậy môn đua ngựa
Bước sang năm 2026, khi hình tượng con ngựa mang ý nghĩa bứt phá, kiên cường và khát vọng vươn lên, câu chuyện về "bệnh viện ngựa" giữa lòng Sài Gòn của anh càng trở nên đặc biệt.
"Nghề chăm ngựa mang lại cho tôi nguồn thu nhập ổn định nhưng trên hết, đó là sự thỏa mãn đam mê mà tôi tin mình sẽ theo đuổi suốt đời. Tôi tự hào vì đã đủ kiên trì để tiếp nối tình yêu với ngựa từ đời ông ngoại" – anh Tông chia sẻ.
Nhìn về tương lai, người đàn ông gắn bó hơn bốn thập niên với vó ngựa ấy vẫn đau đáu một ước vọng: khôi phục phần nào thời hoàng kim của môn đua ngựa tại TPHCM. Với anh, niềm vui không chỉ đến từ những giải thưởng hiếm hoi hay ký ức một thời rong ruổi cùng ngựa thồ, mà lớn hơn là giữ cho nghề này không bị lãng quên giữa dòng chảy đô thị hóa.

Anh Lê Tiến Tông - Chủ trang trại Sài Gòn Farm Horse
Dù TPHCM hiện không còn Trường đua Phú Thọ, giấc mơ của ông chủ trang trại này vẫn cháy bỏng. Anh mong muốn truyền dạy kỹ năng cưỡi ngựa bài bản cho thế hệ trẻ, để đua ngựa không chỉ là thú chơi tự phát mà trở thành một môn thể thao đúng nghĩa. "Ước mơ lớn nhất của tôi là được chứng kiến bộ môn đua ngựa được tổ chức chuyên nghiệp, đạt chuẩn quốc tế ngay tại Việt Nam, nơi những nài ngựa được công nhận là vận động viên thực thụ" – anh bày tỏ.
Với lợi thế sở hữu trang trại ngựa lớn nhất TPHCM, kế hoạch của anh Tông không dừng ở việc cung cấp dịch vụ cưỡi ngựa hay chụp ảnh. Anh đặt mục tiêu nâng tầm trải nghiệm, đồng thời chú trọng bảo tồn và phát triển lâu dài. Trong đó, anh dự định đẩy mạnh việc thuần hóa, huấn luyện các dòng ngựa ngoại nhập, giúp chúng thích nghi với khí hậu, thổ nhưỡng miền Nam để phục vụ các giải đấu phong trào.
Song song đó, anh Tông mong muốn phối hợp với nhiều đơn vị để mở các lớp dạy cưỡi ngựa từ cơ bản đến nâng cao, xây dựng một cộng đồng những người yêu ngựa có kiến thức và kỹ năng bài bản, thay vì chỉ cưỡi theo bản năng.
Nhân duyên kỳ lạ giữa cô bé gốc Pháp và trang trại ngựa Việt
Trong buổi chiều ghé thăm trang trại ngựa của anh Lê Tiến Tông, chúng tôi bị thu hút bởi cô bé nước ngoài với nụ cười trong veo và dáng vẻ nhanh nhẹn giữa những chú ngựa cao lớn. Hình ảnh ấy tạo cảm giác rất lạ: vừa bình yên, vừa sinh động, như một sợi dây vô hình nối con người với thiên nhiên.
Cô bé tên Tournadre Sophie May An, mọi người thân mật gọi là Sophie. Dù mới 13 tuổi, Sophie đã có đến 8 năm gắn bó mật thiết với ngựa – một "gia tài" đặc biệt mà không phải đứa trẻ nào cũng có.

Bố và Sopie rất yêu ngựa, thường xuyên nói chuyện, vuốt ve ngựa.
Cơ duyên đến với ngựa của Sophie bắt đầu từ những chuyến đi cùng cha. Ông là người Pháp, từng sở hữu một trang trại ngựa tại quê nhà và mang theo niềm đam mê ấy khi sang Việt Nam sinh sống, làm việc. Hiện ông sản xuất thức ăn cho ngựa và cung cấp cho trang trại Saigon Farm Horse.
Theo chân cha đến trang trại từ khi còn rất nhỏ, Sophie dần nảy nở tình yêu với những "người bạn bốn chân" và coi nơi đây như ngôi nhà thứ hai của mình.
Với Sophie, ngựa không đơn thuần là vật nuôi. Đó là những người bạn tâm giao. Em dành phần lớn thời gian rảnh để chăm sóc, tắm rửa, chải lông, làm sạch móng cho từng con ngựa. Đặc biệt, Sophie thường trò chuyện với ngựa bằng tiếng Pháp. Cô bé tin rằng chúng có thể cảm nhận và hiểu được cảm xúc của con người. "Ngựa nghe được hết. Khi mình nói chuyện nhẹ nhàng, thân thiện, nó sẽ vểnh tai và làm theo" - Sophie hồn nhiên chia sẻ.
Điều khiến nhiều người bất ngờ ở cô bé 13 tuổi này là sự tự tin và bản lĩnh. Trước những chú ngựa to lớn, đôi lúc trở nên dữ dằn, Sophie chưa bao giờ tỏ ra sợ hãi. Em lý giải bằng một triết lý rất giản dị: "Ngựa chỉ sợ khi con người không thân thiện và hung hăng với chúng".

Bé Sophie
Sự gắn bó ấy giúp Sophie có thể điều khiển ngựa vượt rào thuần thục, thậm chí đảm nhận việc chăm sóc những con ngựa đang mang thai. Không dừng lại ở đó, Sophie còn trở thành "huấn luyện viên nhí" tại trang trại, kiên nhẫn hướng dẫn các em nhỏ khác cách làm quen và cưỡi ngựa an toàn.
Anh Lê Tiến Tông dành nhiều tình cảm đặc biệt cho cô bé. Anh nói vui: "các con anh không ai theo nghề ngựa, còn Sophie thì quá đam mê, như thể được "trời gửi đến" để nối tiếp tình yêu với loài vật này".
Tám năm bên ngựa, Sophie lớn lên cùng sự dịu dàng, kiên nhẫn và thấu cảm. Câu chuyện của em cho thấy, khi con người đối đãi với thiên nhiên bằng tình yêu chân thành, những điều kỳ diệu sẽ tự nhiên nảy nở.










